Mang trong ḿnh di chứng chất độc da cam, nhưng Oanh vẫn không cam chịu số phận mà luôn cố gắng vượt qua khó khăn để vươn tới cánh cổng trường đại học.
Sinh ra tại vùng quê nghèo thuộc xă Nam Thanh, huyện Nam Đàn, Nghệ An, thí sinh Đặng Thị Oanh bị nhiễm chất độc da cam nhưng vẫn quyết tâm thi vào Trường ĐH LĐ&XH, TP Vinh, Nghệ An .
Được biết, năm 1973, bố của Oanh là ông Đặng Văn Thành đă tham gia chiến đấu ở chiến trường miền Nam. Ông đem ḷng yêu mến cô thanh niên xung phong, đó là mẹ của Oanh. Sau khi lập gia đ́nh, họ sinh được 3 người con, ai cũng ngoan ngoăn, khỏe mạnh.
Sau khi ḥa b́nh lập lại, đất nước thống nhất ông tiếp tục sang chiến trường Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế. Đến năm 1991, ông xuất ngũ về sum họp với gia đ́nh trong sự đầm ấm cùng với vợ và 3 người con.
Cô bé bị di chứng chất độc da cam Đặng Thị Oanh cười tươi sau khi két thúc 3 môn thi khối D
Năm 1994, ông bà tiếp tục sinh người con thứ 4 chính là Đặng Thị Oanh. Tuy nhiên, khác với 3 người anh chị của ḿnh trước đó, Oanh đă mang dị tật ngay từ khi mới sinh, do ảnh hưởng của chất độc màu da cam từ người cha trong những năm chiến đấu tại chiến trường Tây Nguyên. Sinh ra c̣i cọc lại mang dị tật, nhiều lúc Oanh cảm thấy chán nản, không c̣n niềm tin vào cuộc sống nữa.
Di chứng quái ác của chất độc da cam đă làm đôi bàn chân của Oanh ngày càng teo nhỏ, đi lại rất khó khăn. Mặc dù thường xuyên bị những cơn đau hành hạ, nhưng Oanh vẫn khát khao được đến trường giống như bao bạn bè cùng trang lứa. Được đi học, Oanh vui lắm. Nhiều lúc, bệnh tật nặng lên, tưởng như em phải bỏ ước mơ con chữ giữa chừng. Thế nhưng Oanh đă cố gắng vươn lên, trở thành học sinh khá của trường trong 12 năm liền.
Tốt nghiệp THPT, Oanh nuôi ước mơ được đi học đại học. Em đă nộp hồ sơ đăng kư dự thi khố D vào Trường ĐH Lao động & Xă hội khu vực phía Bắc.
Cô bé có chiều cao chưa đầy 1m ấy đă vượt qua khó khăn bằng chính nghị lực của ḿnh. Sau khi kết thúc môn thi cuối cùng, em cho biết khá tự tin về bài làm của ḿnh. Vậy là niềm mơ ước trở thành sinh viên đại học của Oanh đang đến gần. Oanh tâm sự: "Mong ước lớn nhất của em là sớm học xong đại học để có điều kiện giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn như em".
Chia tay Oanh, tôi chúc em có sức khỏe, niềm tin và nghị lực để vươn lên trong cuộc sống.
Xuân Ḥa














Trả lời với trích dẫn
