Ở bên ngoài, một chiếc xe máy chở 3 đang phóng vào trong, do ông A và ông C chở ông B (lúc này đang bất tỉnh và ngồi giữa), ông C ngồi sau cùng để đỡ ông B. Sau khi chuyển vào phòng cấp cứu, ông A và C lấy ví và lấy điện thoại của ông B để gọi người nhà đến, báo là ông B người nhà của các vị đang bị tai nạn, chúng tôi và những người đi đường đã đưa ông B vào cấp cứu tại đây tại đây.
1 lúc sau, 1 nữ (vợ ông B) và 3 nam (chắc anh em con cháu ông B) hung hăng xông vào phòng cấp cứu. Mụ nữ gào lên "Đâu đâu, chồng tao đâu, đứa nào đứa nào đưa chồng tao vào đây" kèm theo là 1 tràng chửi !@#$%^&*(). Rồi sau đó chả hiểu thế nào ng ta chỉ ông A và C là người đưa ông B vào, thế là mụ ta và 1 thằng người nhà xông vào túm cổ áo, trợn ngược mắt, nghiễn răng ken két và chửi, ông A sợ quá nói lắp bắp cái gì ko rõ, chỉ biết là sau đó ông A bị đấm cho chảy máu mũi, rất nhiều máu mũi. Ông C sợ quá mới la lên rồi mọi người xung quanh nhảy vào can, lôi được mụ kia và 1 thằng kia ra thì 2 thằng còn lại nhảy vào tóm tay, kéo áo những người đang nhảy vào can, rồi vẫn tiếp tục đánh hội đồng vị ân nhân lạ mặt kia. Lúc sau cả mấy bác sĩ ra can, phải khoảng 5 phút sau cái lũ dở hơi kia mới thôi chửi bới và yên lặng được một chút, lúc này thì lời giải thích của các bác sĩ và những người xung quanh mới được nghe rõ.
Sau đó mụ ta lại trả vờ gục gục, ngất ngất, mụ và 3 thằng kia chả thèm đoái hoài gì đến người vừa bị mình đấm oan, ông A thì được đưa vào 1 cái phòng để bịt bông vào mũi rồi sát trùng mấy vết xuớc trên mặt. Ông C thì cũng đứng xa xa cái lũ điên kia, rồi nói gì đó với bác sĩ đại loại là tôi với ông A có phải người đâm đâu, tôi đang đi tập thể dục gần nhà thì thấy người bị tai nạn, rồi có một ông đi xe một mình đề nghị ai đó cùng chở nạn nhân vào viện nên tôi mới đi theo và ngồi sau chứ có biết gì đâu.
Sau đó thế nào thì không biết, thằng đệ chốt 1 câu là "Chán hẳn" rồi lặng lẽ bôi 1 cục rỉ mũi vào vạt áo con mụ kia, sau đó ra về.
Bình luận: Trên báo giấy báo mạng, những tin tức về " Thấy chết không cứu" sao mà nhan nhản thế, sao được quan tâm và để ý nhiều thế, sao những comment thì tuyệt vời thế? Đến lúc có những tấm lòng thế này thì sao? Bài viết này cũng phần nào trả lời được câu hỏi vì sao thấy chết không cứu rồi đấy, xuất phát từ nhiều cái sợ, sợ trách nhiệm, sợ máu, sợ đủ thứ, và như trên thì là sợ bị ăn đòn, tai bay vạ gió, làm ơn mắc oán. Những vụ thế này không phải là hiếm, báo cũng đưa tin nhưng h́nh như chả mấy ai quan tâm.